
Kết hôn được 3 năm, 3 năm mệt nhoài trong việc mong chờ một đứa trẻ với không biết bao nhiêu đêm khóc đến cạn nước mắt vì tuyệt vọng trong việc có được một đứa con.
Bao xót xa là vậy nhưng chưa khi nào tôi thấy đau đớn, tủi phận như lúc này, khi mà chính chồng cầu xin tôi đi xin người đàn ông khác một đứa trẻ.
Tôi và chồng tổ chức kết hôn từ 5 năm trước sau những năm tháng hẹn hò tươi đẹp. Trải qua bao khó khăn vất vả để trụ lại thành phố sau khi tốt nghiệp đại học. Khi cả hai đã ổn định công việc và mua được nhà cửa đàng hoàng, chúng tôi mới tổ chức đám cưới.
Ngày cưới chúng tôi, cả gia đình và bạn bè đều mừng vì cuối cùng, những nỗ lực của chúng tôi đã được đền đáp. Ai cũng bảo giờ chỉ còn mỗi việc sinh con nữa là đủ đầy.
Quả thực, tôi cũng nghĩ vậy nên ngay sau khi cưới chúng tôi đã thả để sinh em bé. Tuy nhiên, 5 tháng rồi một năm, hai năm cứ trôi qua mà tôi chưa một lần thử que thấy hai vạch.
Chồng tôi dù không phải trai cả hay con một gì nhưng anh khao khát có con ghê lắm. Anh rất yêu trẻ con và ngay từ hồi yêu nhau, anh đã bảo anh rất thích có nhiều con. Và không chỉ anh mà cả nhà chồng ai cũng mong vợ chồng tôi có cháu và xem chuyện sinh con là chuyện quan trọng nhất.
Cũng bởi vậy mà việc chậm trễ có con của chúng tôi khiến cả nhà tôi và chồng tôi đứng ngồi không yên. Mẹ chồng tôi thì cho rằng việc chậm có con là do vợ chồng tôi ăn ở, sinh hoạt không điều độ và bà đích thân ra ở hẳn nhà chúng tôi để bồi dưỡng cho cả hai vợ chồng.
Và đều đặn như vắt chanh, trong bữa cơm tối hàng ngày, ngày nào cũng có món ăn lợi thai, bổ dưỡng cho hai vợ chồng. Không chỉ vậy, bà còn đi cắt thuốc Bắc, rồi cúng bái đủ cách.
Về phía chúng tôi, chúng tôi cũng tìm hiểu, ăn uống đủ kiểu và sinh hoạt vợ chồng đều đặn nhưng kết quả tôi vẫn chưa bao giờ bị trễ kinh ngày nào. Chúng tôi vẫn cứ kiên trì tìm hiểu ăn uống và tin tưởng sẽ có ngày hạnh phúc sẽ đến cho đến một lần đi khám chuyên khoa sâu và được biết lý do khiến chúng tôi không thể có con là do chồng tôi không có tinh trùng.
Nghe tin này mà như sét đánh ngang tai. Sau buổi đi khám đó, đêm về cả hai vợ chồng ôm nhau khóc. Tôi đau 1 thì chồng tôi đau 10, anh cứ liên tục sỉ vả bản thân mình rằng anh đâu có làm gì sai mà ông trời hành hạ anh vậy chứ. Hết sỉ vả bản thân mình, anh lại quay sang xin lỗi tôi. Lần đầu tiên trong đời tôi chứng kiến cảnh một người đàn ông đau khổ đến vậy.
Không chỉ có đêm đó mà suốt những ngày sau đó, anh cũng vật vã đến khổ sổ. Anh không ăn, không ngủ và người lúc nào cũng thẫn thờ như mất hồn khiến mẹ chồng tôi lo lắng lắm. Nhưng tuyệt nhiên tôi không dám nói với mẹ chồng vì sợ bà không chịu nổi tin dữ này.
Qua 3 ngày như vậy, thì đến hôm qua anh bất ngờ đi làm về sớm với bộ mặt rạng rỡ. Sau bữa ăn tối, anh kéo tôi vào phòng riêng và bảo rằng, hôm nay anh đi gặp một người bạn. Anh ấy đã khuyên rằng với trường hợp của anh giờ muốn có con chỉ có cách duy nhất là vợ đi xin con riêng.
Và chẳng có cách nào hay hơn là xin con của những người mình biết và có gen tốt. Anh bảo anh đã nghĩ đến một người bạn thân của anh mới về nước chơi và nếu như tôi đồng ý thì anh sẽ nói chuyện này với bạn anh.
Nghe anh nói mà tôi như chết sững. Khi tôi chưa kịp phản ứng gì thì anh đã hối hả hối thúc vợ: Bạn anh định cư ở nước ngoài rồi nên nếu có con với tôi thì cũng sẽ tiện vì khoảng cách xa xôi, ít có ngày gặp lại.
Nghe anh năn nỉ: Em hãy cố qua đêm với anh ta một đêm thôi rồi chúng ta sẽ ổn, sẽ được hạnh phúc bên nhau mãi mãi… mà tôi thấy tim mình như vỡ vụn.
Trời ơi, sao chúng tôi lại rơi vào hoàn cảnh này chứ? Tôi không thể nào lên giường với bạn chồng, không thể phản bội chồng được. Có phải chồng tôi khao khát có con nên đã nghĩ quẩn rồi không? Chồng đã nghĩ quẩn khi đề nghị vậy, tôi là vợ thì phải tỉnh táo đúng không mọi người? Chẳng lẽ chỉ để có con, tôi phải bất chấp tất cả sao?
…my@gmail.com
Theo Người Đưa Tin


















