
Những người phụ nữ với đôi bàn tay luôn dang rộng chào đón ở trước cánh cửa mỗi gia đình. Người bà, người mẹ, người dì, người chị, người em… là hình ảnh thân thuộc đã được khắc sâu trong tâm trí không thể nào quên được. Mỗi sự quan tâm, hỏi han, động viên rất đỗi bình thường hằng ngày nhưng trải dài quanh năm suốt tháng có khi là nguồn động viên luôn dõi theo chúng ta suốt chặng đường đời.
Nhân dịp kỷ niệm 110 năm Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, Nhà xuất bản Văn hóa – Văn Nghệ TP.HCM giới thiệu đến quý độc giả những tác phẩm thật yêu kiều nhưng đậm chất yêu thương của người phụ nữ của trong gia đình như: Đôi bàn tay Mẹ (Hồ Xuân Đà), Sức mạnh gia đình (Hùng Cửu Long), Mình gọi nhau là cưng (Trúc Thiên).
Bạn còn nhớ không? Mỗi khi mình đau ốm, mệt mỏi, mẹ không quản ngày đêm chăm sóc vất vả, mẹ luôn giả vờ không mệt mỏi dẫu là người thức khuya dậy sớm để chăm mình. Bà tần tảo chăm chút và bón từng muỗng cơm hay muỗng súp cho đứa cháu bé nhỏ của mình. Chị luôn bảo vệ đứa em mình mỗi khi ba mẹ vắng nhà hay có ai đó bắt nạt em. Dì luôn hóng xem bé con lớn lên như thế nào cùng những những món quà nhỏ mong cháu mau ăn chóng lớn. Những người phụ nữ quanh ta, xem ra quá quen thuộc có vẻ như bình thường nhưng không hề tầm thường. Đôi bàn tay ấm áp ấy luôn ôm ấp lấy gia đình trước những nhọc nhằn biến động của cuộc sống.
Nếu như trong “Mình gọi nhau là cưng”, tác giả Trúc Thiên khéo léo gỡ từng nút thắt định mệnh của mỗi con người. Người ta không ai sinh ra mà lựa chọn được số phận. Nhưng mình có quyền sống một cách đẹp nhất với chính chiếc áo số phận của đời mình. Đừng hỏi vì sao đời mình muôn ngàn lối rẽ. Hạnh phúc là một từ khóa, ai cũng phải tự tìm chiếc chìa khóa mở lối cho tình yệu đời mình, kể cả tuổi mới lớn vừa biết rung động cho đến ông lão hay bà lão tóc hoa râm. Ở bến cuối của cuộc đời, hai con người tóc đã bạc gá nghĩa gánh nhau một chặng đường yêu thương mà không ngại ngần với thế gian. Ông lão nói: “Đâu còn bao nhiêu năm nữa bây nghe tao gọi bả là cưng ơi”….. Ông cũng tự hào khoe với thế gian: “Tui có bà vợ già. Tui thỏa thuận với bả mình gọi nhau là cưng nghen. Gọi là cưng thì phải cưng cho trọn cuộc đời! Đời hoa cũng như đời người. Thế nên với hoa mình cứ thương hoa như thương cục cưng của mình thôi!”
Có một “Đôi bàn tay mẹ” thật ấm áp của tác giả – cô giáo mầm non Hồ Xuân Đà, lúc khổ đau hay khắc nghiệt cũng chính là lúc cuộc đời tôi luyện cho người phụ phụ nữ một trái tim nóng ấm nhưng không bao giờ tan chảy trước sức nóng của khó khăn trong cuộc sống này. Chị tâm niệm: “Đặc biệt với những người phụ nữ, những cô gái trẻ, chúng ta biết khởi tạo cho mình những giấc mơ đẹp, thì phải biết bắt tay vào xây dựng nó, dù có khổ đau vẫn tin vào cuộc đời, tin vào ngày mai tươi sáng, thì nỗi buồn của hôm nay là nền tảng, sức mạnh cho sự kiến tạo tương lai, mai sau. Hãy tin điều đó!”. Có những ngày thật buồn nhưng người phụ nữ vẫn phải thu vén cảm xúc để làm trọn thiên chức của một người mẹ. Chia ly ư? Nàng cũng phải ngủ quên bên cạnh dấu chấm hết một cuộc tình. Cuộc đời là thế, việc gì đến phải đối mặt thôi. Nhà phê bình văn học Nguyễn Văn Hòa nhận xét: “Đôi bàn tay mẹ dung dị, đơn sơ như chính bàn tay của những người mẹ qua bao thế hệ, mưa nắng thăng trầm, nuôi dưỡng những đứa con, với những cảm xúc chân thật, không cần quá nhiều sự điểm tô bằng khuôn vàng thước ngọc … Bằng trải nghiệm của cá nhân , sự nhạy cảm và thức thời, Đôi bàn tay mẹ đã góp thêm tiếng nói, mong muốn được khẳng định vị thế của nữ giới trong đời sống hiện đại”.
“Sức mạnh gia đình” là một khác biệt, tác giả – doanh nhân Hùng Cửu Long gạt bỏ hết những hào nhoáng, gai góc thường nhật để chia sẻ những tâm tình: “Tôi mong sao có thể đồng cảm, thấu hiểu, lắng nghe, ủng hộ cho bất cứ ai muốn xây dựng, cần bảo vệ ước mơ có một gia đình một vợ một chồng cùng các con sống như ý mình”. Một hạnh phúc sẽ thường có đủ các thành viên, bí quyết để gia đình luôn êm ấm không thể thiếu vắng sự lo lắng, bồi đắp vẹn toàn của người bạn đời. Vợ của anh – chị Cao Thị Mỹ Vàng (người bạn đời bao dung và kiên nhẫn) nuôi dưỡng và lan tỏa tình yêu thương gia đình. Anh viết cuốn sách này chỉ là cảm xúc, góc nhìn, quan điểm, tư duy, thực tế mà mình đã trải qua trong hành trình sống của mình và gia đình. Đó là cách anh sống, như một hành trình tự thẩm thấu, tự chuyển biến, tự chuyển hóa giống loài rắn phải lột xác để trưởng thành. Có thể gọi là may mắn, còn đứng trên những điều từng sai lầm không kiểm soát được mọi thứ diễn ra, đôi khi ảnh hưởng đến cộng đồng và gia đình. Mượn trang sách, nói lên lời “Cho phép tôi xin lỗi” tận đáy lòng, Hùng Cửu Long. Sau tất cả, trở về nhà để được thấy nụ cười của vợ và những đứa con thơ mỗi ngày là điều quan trọng nhất.
Chúng ta đang sống ở những năm 2020, thời đại tiến bộ, nhịp sống thay đổi rất nhanh với những tư tưởng đã thoáng hơn trước rất nhiều. Đứng trước lựa chọn của cuộc đời, phụ nữ cũng cần có những thành tựu riêng bên cạnh những mưu cầu hạnh phúc gia đình. Biết được những hy sinh nào là xứng đáng, bước qua những rào cản hay định kiến xã hội là việc cần làm. Những đóa hoa chỉ nở một lần trong đời, nên phải kiêu hãnh và sống một cuộc đời đáng sống. Chính mình tự chủ cuộc đời thì mọi việc sẽ bắt đầu có cách giải quyết mà thôi.
Ly Ly / Văn Hóa















